Chạy bộ ở Carrboro

0

Chạy bộ ở Carrboro

Carrboro là một trị trấn nhỏ xíu, cỡ 20 ngàn dân (chắc ngang dân số khu chung cư HH bán đảo Linh Đàm). Xe buýt đi từ đầu này tới đầu kia thị trấn mất khoảng 30 phút, chạy bộ lòng vòng kiểu gì cũng chỉ được 10 km, chưa đủ nửa cái HM. Mấy hôm đầu tập chạy mình còn mang điện thoại đề phòng lạc đường, được một tuần thì thuộc luôn cả bản đồ.

Mùa thu ở Carrboro

Carrboro vắng vẻ, tĩnh lặng, lại ít đèn giao thông, rất phù hợp với chạy bộ. Nhà mình nằm sát cao tốc 54, “warm-up” khoảng 500m là tới con đường nhựa chạy ngoằn ngoèo giữa những ngọn đồi của khu Hillsborough. Đang chạy có thể gặp vài chú nai băng ngang đường. Chạy bộ ở đây là bài tập tuyệt vời cho cơ tứ đầu, cơ bắp chân, và gân Asin, vì cứ dốc lên dốc xuống liên tục. Mình muốn tìm một chỗ bằng phẳng đôi chút để tập interval mà không sao tìm được. Khi lái xe đưa mình tham quan thị trấn, bà Linda – một người bạn mới quen – tự hào khoe “Nhiều người từ Durham xuống khu này tập chạy lắm, vì có dốc phù hợp với đồi Heartbreak ở Boston”. Mình nghe phát hiểu ngay. Trên thế giới này chắc chỉ có 2 nhóm người biết rõ đồi Heartbreak, thứ nhất là hội mê chạy, thứ hai là cư dân vùng New England. Mình dĩ nhiên thuộc nhóm 1, còn bà Linda thuộc nhóm 2, sống cả đời ở New Hamsphire, đến khi nghỉ hưu mới dọn về vùng quê Carrboro cho ấm áp.

Kể về chạy bộ ở Carrboro thì phải nói đến câu lạc bộ Fleet Feet (tạm dịch hoa văn là “Những bước chân thần tốc”). Mình biết đến nhóm chạy này khi một sáng cuối tuần chạy ở Hillsborough, thấy 50-60 người nối đuôi nhau chạy, áo vàng áo đỏ sáng cả một góc rừng. Mình mon men chạy theo, nhờ đó biết thêm vài cung đường mới. Họ khá thoải mái, rủ mình vào cùng tập. Tối về lần mò internet mới thấy đây là nhóm chạy rất quy củ, đóng phí theo từng “khoá học” đàng hoàng. Mỗi “khoá” kéo dài 3-4 tháng, chia ra nhiều cấp độ, thường có mục tiêu cụ thể là một giải chạy nào đó. Hồi cuối tháng 9/2017 thì giải chạy mục tiêu là Richmond marathon cho cự ly 42 km và Raleigh HM cho cự ly 21 km. “Học phí” không rẻ, khoảng 150 USD cho 3 tháng. Đợt đó mình đang luyện chưởng cho Richmond, nhưng thấy 150 USD không đáng. Ngoài ra công việc bận rộn, chạy một mình chủ động hơn.

Nhờ website Fleet Feet mà mình biết đầu tháng 10 sẽ có giải Carrboro 10K. Nói thật lúc đó không có tâm trạng race lắm, nhưng nhìn đường đua thấy chính là khu Hillsborough nhà mình. Tự nghĩ sẽ được race trên con đường vẫn tập chạy hàng ngày là thấy hưng phấn rồi. Giải này do Fleet Feet tổ chức, có thâm niên 10 năm, nằm trong chuỗi “Le Tour de Carrboro”, gồm 3 giải: “4 on the 4th” (chạy 4 dặm vào ngày 4/7), Carrboro 10K, và Gallop 8K (vào sáng ngày lễ Tạ Ơn). Ai tham gia đủ 3 giải một năm sẽ được một phần thưởng nho nhỏ nào đó. Đăng ký luôn cái 10K (cũng may sát giải 10K, chứ thành viên LDR đua 6K hay 8K thì bèo nhèo quá). Trước race 1 tuần nhưng không hiểu sao vẫn được xếp vào dạng “chim sớm”. Giá mua bib là 33 USD, chưa tính 3 USD lệ phí đăng ký online. Áp khung giá này cho cự ly 10K kiểu gì cũng bị anh em LDR lè lưỡi kêu đắt quá.

Có thể lấy bib vào ngày chạy, hoặc tại cửa hàng bán đồ thể thao Fleet Feet, nằm ở trung tâm Carrboro. Mình quyết định mò ra chỗ lấy race kit, mục đích chính là ngó cửa hàng xem có gì hay không. Đến nơi thấy vắng hoe, chả có không khí sôi động gì cả, chỉ có hai bà già ngồi ngáp vặt. Lấy bib 1 phút là xong, lại được tặng một cái túi rất xấu, vì nằm trong số 600 người đăng ký đầu tiên. Mình ngó nghiêng một hồi, thấy cửa hàng khá to, cỡ rộng bằng 5-6 ki-ốt trong Royal City. Không ngờ thị trấn 20 000 dân mà có cửa hàng đồ chạy bộ oách thế, đủ mọi thứ từ gel, tất, mũ, gậy massage, kem chống nắng, cho tới Nipguard. Giày cũng có vài trăm đôi, chủ yếu là ASICS, Brooks, Saunony. Nhưng mấy đôi mình thích thì hoặc sắp tuyệt chủng (ASICS Hyperspeed, Newton Distance III), hoặc đang cháy hàng (Nike Vaporfly) nên dĩ nhiên ở đây không có. Mình mua 3 gói Honey Stinger (vì giải Richmond sẽ phát gel này, mình muốn ăn thử xem có phù hợp không).

Đang loanh quanh thì một em xinh xinh ra chào hỏi, tự giới thiệu là chủ cửa hàng, kiêm huấn luyện viên trưởng câu lạc bộ Fleet Feel, kiêm race director giải Carborro 10K. Trong vòng 1 tháng, mang cái bib đi mua hàng ở đây sẽ được giảm giá 10%. Cửa hàng cũng là đại bản doanh của hội chạy, nơi các thành viên tụ tập hàng tuần. Đúng là một vòng tròn khép kín phục vụ người yêu chạy bộ. Mô hình này bác nào muốn “chạy ra tiền” có thể học tập áp dụng (chứ sân chơi phi lợi nhuận kiểu LDR thì lâu dài khó duy trì lắm). Nói thêm, về sau mình tìm trên Strava mới biết em xinh xinh đấy cũng là một runner có hạng, đã từng chạy Boston. Trước giải Gallop 8K em ý chạy test đường mất khoảng 35 phút. Ở LDR có mấy anh chạy được 8K 35 phút như thế rồi? Xem ra để cung cấp được dịch vụ trọn gói chất lượng cao cho dân chạy bộ thì người đầu trò trước hết cũng phải chạy tốt đã.

Xuất phát giải Carrboro 10K. Nguồn: Cardinal Track Club

Về đích giải Carrboro 10K. Thời gian: 39:10

Về giải Carrboro 10K thì không có gì nhiều để kể. Gần 500 người chạy, siêu nhân về nhất chỉ mất gần 31 phút – mà đường rất dốc nhé. Cái đáng nói ở đây là quy mô giải vô cùng gọn nhẹ. Ban tổ chức chẳng buồn dựng sân khấu, chỉ có 1 cái xe tải màu trắng sơn logo giải chạy, ai về đích ra chỗ đó đứng chụp một phát kỉ niệm. Kết thúc giải thu dọn mọi thứ chất lên xe chở đi, chỉ 30 phút là xong xuôi. Kết quả được in ra dán trực tiếp cho runner xem, tối về đã thấy có trên trang web. Không có màn trao giải hoành tráng, thay vào đó dựng mấy nhà bơm hơi cho trẻ con chơi. Phụ huynh chạy về ra bế con luôn. Giải đua là dành cho người chạy bộ, nhưng cũng là một ngày cuối tuần thư giãn của cả gia đình. Mình không nhớ giải có hứa tặng medal không, nhưng về đích cũng quên luôn, mà cũng chả thấy ai đeo. Có vẻ với mọi người ở đây, trải nghiệm trong khi race quan trọng hơn trước và sau khi race. Chạy xong rồi thì thôi, đi làm việc khác.

Thông tin và hình ảnh về giải Carrboro 10K: xem ở đây

Track log hôm chạy Carrboro 10K

Còn nhiều điều nữa để kể về những ngày chạy bộ ở Carrboro. Mình đã chạy đến mòn con đường quanh Hillsborough, chứng kiến thời gian thay đổi qua những rặng cây hai bên đường chuyển dần từ xanh sang vàng sang đỏ, rồi đến lúc tuyết phủ một màu trắng muốt. Mình quen đường chạy đến mức nhiều buổi tối không mang đèn vẫn vững tâm chạy trong bóng đêm vì biết con đường bằng phẳng không gạch đá. Có nhiều khung cảnh trong lúc chạy bộ được trí óc ghi lại, như hình ảnh cả gia đình nai đứng ở hè đường, giương đôi mắt to tròn trong veo nhìn mình không chớp, hay một tối chạy bộ dưới ánh trăng rằm vằng vặc, ngắm những rặng cây của khu rừng phía xa in bóng lên nền trời tối thẫm, đẹp huyền hoặc như truyện cổ tích. Chạy bộ với mình không chỉ là một phần cuộc sống thường ngày, mà còn là một phần của kí ức về những nơi đã đi qua.

Vài tấm hình chụp Carrboro

Bình luận

Bình luận

The following two tabs change content below.
Share.

About Author

Leave A Reply