Tại Sao Chúng Ta Quan Tâm Tới Cuộc Đối Đầu Kipchoge – Bekele?

Vậy là cuộc thư hùng ấy sẽ diễn ra.

London, ngày 26 tháng 4 năm 2020. Trận tỉ thí thứ năm giữa Kipchoge và Bekele ở đường chạy marathon.

Giới chạy bộ bắt đầu sôi lên khi cuối tuần rồi, Kenesisa Bekele, chân chạy marathon nhanh thứ hai trong lịch sử, chính thức xác nhận sẽ thách thức người nhanh nhất, Eliud Kipchoge, tại giải London Marathon 2020.

Phản ứng cuồng nhiệt này dễ khiến những ai nắm rõ lịch sử đối đầu giữa hai chân chạy Đông Phi có đôi chút ngạc nhiên. Trong bốn lần chạm trán trước đó, Bekele đều thua lấm lưng trắng bụng.

Sau một thập kỷ đọ sức trong sân vận động và ở nội dung băng đồng  (Bekele áp đảo với tỉ số 16-5), cả hai lần đầu gặp nhau trên đường chạy marathon tại Chicago năm 2014. Bekele, với chiến thắng đầu tay 2:05:04 ở Paris hồi đầu năm đó, được đánh giá nhỉnh hơn Kipchoge đôi chút. Thế nhưng, cuối cùng anh chậm hơn Kipchoge tới 1 phút 50 giây, khoảng cách quá lớn ở đẳng cấp elite.

2014 là một quá khứ rất xa. Hồi ấy, khi được hỏi liệu có ai chinh phục được mốc 2 giờ hay không, Bekele đã trả lời “May ra, nếu các nhà khoa học có thể chế tạo một con người như thế… Còn một con người tự nhiên thì không thể!”

Năm 2019, chính Eliud Kipchoge chứ không phải ai khác đã biến điều không thể ấy trở thành hiện thực. Và từ 2014 tới 2019, thêm ba lần anh cho Bekele hít khói. Ở London 2016, Kipchoge chạy 2:03:05 (vô địch), nhanh hơn Bekele 3 phút 31 giây. Ở Berlin 2017, Kipchoge chạy 2:03:32 (vô địch, tất nhiên), Bekele DNF. Và ở London 2018, khi Kipchoge chạy 2:04:17, khoảng cách thậm chí còn được nới ra tới 4 phút rưỡi.

Siêu sao người Kenya đã chinh phục hết cột mốc này tới cột mốc khác. Giờ đây, khi tranh tài tại giải London Marathon lần thứ 40, giải đấu mà anh đã tham dự bốn lần trước đó và giành bốn chức vô địch, mục tiêu của anh rất rõ ràng: thiết lập một kỉ lục thế giới mới, vượt qua thành tích 2:01:39 do chính anh lập tại Berlin năm 2018.

Trong mắt Kipchoge có lẽ không có Bekele nữa. Hãy tưởng tượng nếu Evander Holyfield hạ K.O. Mike Tyson tới bốn lần…

Vậy tại sao tất cả chúng ta vẫn quan tâm?

Đầu tiên, đó là sự phấn khích khi nhìn thấy nhà đương kim vô địch bị thách thức. Khi Bekele chạy 2:01:41 ở Berlin 2019, không ai nhớ tới những lần DNF của anh nữa. Suy nghĩ duy nhất là “Bekele thật tuyệt! Bao giờ thì anh ấy đua với Kipchoge?”

Chúng ta đã chứng kiến cả hai đọ sức bốn lần, nhưng chưa lần nào theo cái cách mà tất cả cùng chờ đợi: cả hai ở đỉnh cao phong độ, bỏ xa các đối thủ khác, chạy sánh đôi trong những km cuối cùng, so kè từng bước chân. Đó hẳn là một khoảnh khắc hùng tráng.

Thế giới chạy bộ đã ngán ngẩm với sự độc tôn quá lâu của Eliud Kipchoge. Năm 2017 ở Berlin, anh vừa chạy vừa hướng dẫn đối thủ chạy đúng vạch kẻ đường màu xanh (để có thể cắt góc tối ưu) mà vẫn thắng. Một nhà vô địch chỉ càng trở nên vĩ đại khi đánh bại các đối thủ vĩ đại. Kipchoge cần một đối thủ thực sự xứng tầm, chứ không phải “màu mè” cỡ Mo Farah, như cách mà cuộc đối đầu Federer – Nadal đưa cả hai vào ngôi đền huyền thoại.

Thứ hai, Bekele có những phẩm chất của một chiến binh thép, người không chỉ có tố chất bẩm sinh mà còn biết cách đứng lên sau những lần gục ngã. Sau 18 tháng không hoàn thành cuộc đua nào, Bekele về hạng ba ở London 2016, rồi thắng ở Berlin 2016. Tháng Mười năm 2018, anh bỏ cuộc khi đua ở Amsterdam, đi bộ khi còn cách đích một dặm. Thế rồi một năm sau đó, trở lại huy hoàng với chiến tích 2:01:41 ở Berlin.

Trang Runner World đã liệt kê những lý do Bekele có thể giành thắng lợi ở London. Anh không xa lạ với các kỉ lục (đương kim KLTG nội dung 5000m và 10000m, lập từ hồi anh mới 21 tuổi). Bekele không thiếu tốc độ trong những pha nước rút (hãy nhớ lại giải Great North Run 2013, khi Bekele bứt lên Mo Farah đang ở đỉnh cao phong độ). Nếu Kipchoge không đảm bảo đủ khoảng cách 20-30m dẫn trước khi rẽ vào The Mall, không ai biết chuyên gì có thể xảy ra.

Và quan trọng nhất, thành tích cá nhân của Bekele ngang ngửa Kipchoge. Còn ai xứng đáng hơn để thách thức người nhanh nhất trong lịch sử, nếu không phải là người chạy nhanh thứ nhì?

Điều mà Bekele còn thiếu là sự ổn định. Anh đã chạy 11 giải marathon trong đời, chỉ cán đích bảy lần, và chỉ có hai lần tiệm cận đẳng cấp Kipchoge (Berlin 2016 và Berlin 2019). Trong cả hai lần đó, Kipchoge đều không có mặt. Kenesisa Bekele cần một chiến thắng để hoàn thành “Rumble in the Jungle” [1] của cuộc đời mình.

Thế còn nhà vua Kipchoge thì sao? Hồi đầu năm, khi được hỏi rằng liệu anh có dự định phá kỉ lục thế giới của chính mình hay không, Kipchoge, người nổi tiếng với tính cách khiêm nhường, đã trả lời không do dự “Hẳn nhiên rồi”. Tin không vui với các đối thủ của Kipchoge là, mặc dù đã chinh phục vô số cột mốc và thành công vang dội, anh vẫn luôn dư thừa động lực nâng cao thành tích bản thân. “Tôi vẫn giữ được ngọn lửa trong tim mình. Ngay cả khi mệt mỏi khi thức dậy, tôi vẫn ra khỏi nhà để chạy bộ. Sau 10 phút, nguồn năng lượng quay trở lại với tôi”.

Kipchoge từng úp mở rằng sẽ xuất phát nhanh hơn chiến thuật thông thường, để đảm bảo lịch sử sẽ được viết lại ở London. Giờ đây, sự hiện diện của một đối thủ đáng gờm cỡ Bekele có lẽ sẽ buộc Kipchoge phải cân nhắc đôi chút thời điểm bắt đầu tăng tốc. Nhớ rằng, tại Berlin 2019, Bekele vẫn dẫn trước KLTG của Kipchoge cho tới km số 40. Chạy nhanh hơn 2:01:39 chẳng có ý nghĩa gì nếu chỉ là người về thứ hai.

Ở London, sẽ không có ánh đèn laser quét dưới mặt đất, và đội dẫn tốc sẽ mỏng hơn rất nhiều. Nhưng ở đó, sẽ có sự chạm trán của hai người khổng lồ, những người sẽ mặc quần áo giống nhau vì cùng thuộc đội hổ báo NN Running, cùng đi đôi giầy AlphaFly mới nhất.

Cặp đôi người EthiopiaMosinet Geremew và Mule Wasihun cũng đã xác nhận tham gia. Nghĩa là London 2020 sẽ có sự góp mặt của cả ba vận động viên lên podium tại giải 2019, cũng như quy tụ bốn trong số tám chân chạy marathon nhanh nhất trong lịch sử.

Hãy cùng chờ đợi những màn so tài đỉnh cao trên con đường dẫn về cung điện Buckingham.

————–

[1] “Rumble in the Jungle” – “Cuộc thư hùng chốn rừng xanh”, là biệt hiệu của trận đấu quyền anh lịch sử giữa Mohammed Ali và George Foreman. Thời điểm đó Ali là cựu vương vừa trở lại sàn đấu, thách thức ngôi vô địch của Foreman, người được coi là bất khả chiến bại. Trong trận so găng thu hút 1 tỉ khán giả truyền hình và 60 ngàn người theo dõi trực tiếp, Ali đã hạ K.O. Foreman vào cuối hiệp 8.

 

 

About the Author Đinh Linh

Bác sĩ Viện Tim mạch Quốc gia Việt Nam, giảng viên Bộ môn Tim mạch trường Đại học Y Hà Nội. Admin nhóm chạy bộ Long Distance Runners (LDR) Thành tích cá nhân: 10km: 36:56, HM: 1:24:12, FM: 2:56:18

  • Van The says:

    Có 1 sự nhầm lẫn nhỏ về mặt thời gian, chi tiết “Kipchoge hướng dẫn đối thủ chạy bám vạch xanh diễn ra vào năm 2017 chứ không phải 2018. 2018 là KLTG, pacer rụng lần lượt trước km25, có đối thủ nào bám được đâu mà nhận chỉ dẫn. Anh chàng nhận chỉ dẫn là Kitara có khuôn mặt U50 nhưng năm 2017 mới lần đầu tham dự 1 giải lớn và có lẽ cũng chả quan tâm đến cái vạch đó trên đường là cái gì. Đáng nhớ hơn có lẽ Kitara là một (mà cũng có thể là chân chạy duy nhất) trong những năm gần đây chạy trước được Kipchoge cỡ gần chục m trong những km cuối của 1 cuộc đua.

    Về cuộc đối đầu Kipchoge và Bekele tại LDM 2020 tới, mình dẫn lại 1 bình luận có đọc được trên 1 diễn đàn (rất tiếc đã quên nguồn). Đại ý Bekele sẽ nhận đẹp thù lao cho việc tham dự nhưng rồi lại mất hút đâu đó sau non nửa đường mà thôi. Bekele xứng đáng đc tôn trọng, cuộc đấu rất đáng đc chờ đợi nhưng nhận xét trên không phải không có căn cứ dựa trên sự thất thường của Bekele cũng như đẳng cấp hiện tại của Kipchoge. Cá nhân mình thì cho rằng ai đó theo đc Kipchoge đến khúc cua Big Ben thì đã coi là quá thành công rồi. Đã hơn 1 lần Kipchoge tăng tốc và bỏ lại các đối thủ của mình ở 1 2 km trước khúc cua này. Hãy cùng chờ xem.

    Ý kiến “thế giới chạy bộ đã ngán ngẩm với sự độc tôn quá lâu của Kipchoge” chắc hơi phóng đại. Nếu có thể tự coi mình là 1 thần dân của vương quốc Marathon, thì mình thấy rất tự hào và thưởng thức một ông vua xuất sắc như thế.

  • >