Los Angeles với người chạy bộ

0

ASICS-LA-Marathon

Chủ nhật tới, đúng ngày lễ Tình nhân, sẽ diễn ra giải chạy Los Angeles Marathon 2016.

Giải năm nay sớm hơn năm ngoái 1 tháng, không biết có phải do đổi nhà tài trợ từ Asics thành Skechers hay không. Giờ này năm ngoái tôi đang ở LA, mỗi tuần tập chạy vài chục km. Giá mà năm ngoái LA Marathon vào giữa tháng Hai, kiểu gì tôi cũng tham gia. Năm 2015 lại là giải chạy lần thứ 30 nữa, bị lỡ thật tiếc.

Vào website của giải đấu, thấy đường chạy marathon nối từ trung tâm (downtown) ra bãi biển Santa Monica, xuyên qua Hollywood. Tôi có vào downtown LA vài lần – một trong những downtown xấu xí nhất từng đến. Không có vẻ tráng lệ rực rỡ của New York, cũng không thanh lịch yên tĩnh như Washington DC, downtown LA chỉ là những dãy nhà xám xịt buồn tẻ nằm trơ trọi lạnh lùng trên những con phố miền Tây nóng cháy ít màu xanh cây cỏ.

Tuy nhiên, ngoại ô LA lại khác. Đồi núi trập trùng, đường xe chạy uốn quanh những quả đồi xanh mát rượi. Thế rồi, càng đi gần về phía biển, LA càng sôi động và nồng nàn hơn. Lần đầu đến LA, bạn gái dắt tôi tới con phố Third Promenade ở Santa Monica, nơi ngập tràn giai điệu rộn rã của những người hát rong, tiếng Anh, tiếng Ý, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha. Những nghệ sĩ đến LA tìm vận may, nếu thất bại ở vòng tuyển chọn, sẽ ra phố ca hát, tiếp tục các bản tình ca dang dở để nuôi những giấc mơ dang dở. Vì thế, đẳng cấp của người hát rong ở LA có lẽ cao nhất nhì thế giới. Ngoài ra, còn rất nhiều nghệ sĩ đường phố khác trình diễn múa đương đại, múa dân tộc, xiếc… đủ để biến Santa Monica downtown thành một sân khấu nghệ thuật đích thực. Chúng tôi mua sữa chua ở YaourtLand, rảo bước dọc nền đường rải đá của phố đi bộ để hướng ra phía biển, vừa đi vừa nghe hát và ngắm nhìn những cửa hiệu tráng lệ hai bên đường. Thỉnh thoảng lại thấy vài người chạy bộ vượt qua. Kề sát 3rd Street Promenade là đường số 4, có cửa hiệu Road Runners Sport hoành tráng. Dân mê chạy bộ đến LA rất nên ghé qua, dù rằng các mặt hàng bày bán chỉ bằng 1/10 gian hàng trên internet.

Từ phố Third Promenade, muốn ra bờ biển phải băng qua đại lộ Ocean, nơi chúng tôi gặp những xe tải cá nhân bánh xe có đường kính cả mét đỗ cạnh chiếc sedan thân dài mũi rộng cổ lỗ sĩ từ thập kỷ 60 (như trong phim God Father) hay siêu xe Lamborghini đời mới nhất. Trên xe tải, một anh Mỹ đen đang bá vai một cô nàng Mễ Tây Cơ da đỏ au, chuyện trò hớn hở. Nước Mỹ là một quốc gia đa dạng, nhưng có lẽ không đâu mà sự đa dạng về văn hoá lại rõ rệt như ở LA, cụ thể là ở Santa Monica.

IMG_1498

Chạy bộ ở bãi biển Santa Monica là một kỉ niệm đẹp. Gió biển lồng lộng và nắng vàng rực rỡ tràn trề, như Albert Hammond đã hát “It never rains in Southern California”. Từ cầu tàu (Santa Monica Pier) có đường nhựa chạy dọc biển thiết kế riêng cho dân tập thể thao. Mỗi buổi chiều, bãi cát trắng rộng mênh mông vô cùng đông đúc nhộn nhịp, với hàng ngàn người đá bóng, chơi bóng chuyền bãi biển, hoặc nằm dài phơi nắng. Xa xa là Thái Bình Dương dữ dội đang tung bọt trắng xoá. Không khí ấy khiến adrenaline dâng lên trong máu, bạn chạy và muốn hít thở ngập phổi sự sôi động nơi đây. Cùng đồng hành với bạn là tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm người chạy bộ khác. Đang chạy chợt nghe tiếng hét vang “On your left”, bạn né về bên phải và thấy một tay đua gập người trên chiếc xe time trial phóng vụt qua. Khi bạn quay trở về, trời tắt nắng, hoàng hôn buông xuống, biển tối dần làm những hàng cọ dọc bờ biển dần nổi bật trên nền trời vàng đậm. Từ xa xa nhìn điểm đích là vòng đu quay Santa Monica Pier sáng một vẻ lấp lánh lung linh và lãng mạn. Về đến cầu tàu, không thể không đứng lại nghe một anh zai Mễ đang ôm đàn ghi-ta hát đầy mê say, miệng nở nụ cười tươi rói. Bạn cảm thấy cuộc đời này thật quá đẹp và đáng sống.

IMG_1072 copy

Santa Monica lúc hoàng hôn. Bãi đậu xe chật kín

Đường ngoại ô LA rất dốc. Những ngày ghé qua LA thăm bạn, tôi thường thuê phòng trọ ở phố West Slauson. Lệch múi giờ, nên tờ mờ sáng đã trở dậy, biết làm gì đâu ngoài đi chạy. Tôi tập uphill khi leo – chứ không phải chạy – lên những ngọn đồi nhấp nhô ở vùng ngoại ô, nhìn về downtown LA rực rỡ ánh đèn ngay cả lúc 4 giờ sáng. Chạy leo dốc đã oải, xuống dốc còn mệt hơn. Cứ phi như bay pace 3-3:30/km xuống, để rồi hôm sau tha hồ đau nhức cơ vì DOMS (Delayed Onset Muscle Soreness, chứng đau cơ khởi phát muộn). Những đoạn đường bằng, tôi chạy thong thả trong đêm khuya tịch mịch, lắng nghe bước chân của chính mình, hít thở mùi lá cây ẩm ướt lúc sớm mai. Dọc các sườn đồi ở ngoại ô LA là những biệt thự nhỏ nhắn có vườn rộng, hàng rào gỗ xinh xắn chỉ cao tầm mét rưỡi, chạy qua thấy chó sủa vang như vùng nông thôn Việt Nam. Đang chạy đột nhiên thấy ướt ướt chân, hoá ra là vòi phun nước tưới cỏ tự động bật vào một giờ nhất định.

IMG_1328

Chạy bộ LA Marathon chắc hẳn là cơ hội tuyệt vời để đạt thành tích cao vì đường chạy cứ thoai thoải dần từ trung tâm ra bờ Thái Bình Dương. Còn nhớ, có lần tôi tập chạy từ UCLA ra biển, chiều đi chạy dọc Santa Monica Boulevard, chính xác là 10 km cuối cùng của đường chạy LA marathon. Tôi chạy ung dung cũng chỉ mất 50 phút, cứ nghĩ chiều về sẽ chỉ 50 phút, ai dè mất hơn 1 giờ. Hoá ra khi về phải leo dốc nhiều quá. Cũng may, bạn không giận vì tôi về trễ.

Tôi yêu thành phố LA, thật vậy. Người dân ở đây, trong một không gian văn hoá đa dạng, luôn luôn thân thiện và dễ mến. Bạn có thể trò chuyện thân tình với một thanh niên mới chỉ quen ở chỗ giặt đồ công cộng. Khi bạn rời cửa hàng, luôn luôn là lời chúc một ngày vui vẻ trên môi người bán – một sự gần gũi tôi không gặp ở bờ Đông nước Mỹ.

Tôi cũng yêu những ngày chạy bộ ở LA. Nhớ một buổi sáng cuối tuần, chúng tôi bắt xe bus ra bãi biển, rồi chạy bộ về nhà, dọc đường ghé qua mấy chợ nông sản để nếm miễn phí mận, cam, đào, táo – toàn đồ “organic”, sản phẩm của miền đất nông nghiệp trù phú nhất nước Mỹ. Tôi nhớ những sớm tinh mơ chạy qua khu Beverly Hills yên tĩnh và tráng lệ, băng qua đường mòn nghe tiếng lá thu rơi xào xạc dưới chân. Tôi nhớ những buổi tập hill workout quanh kí túc xá đại học UCLA, thỉnh thoảng lại nổi hứng đua với mấy cậu người Mỹ. Tôi nhớ cái ngày sau khi con gái tôi chào đời, tôi cũng chạy quanh UCLA, nhảy qua từng gốc cây cổ thụ trên vỉa hè đại lộ Sunset Blv, mà lòng cứ ngập tràn một cảm giác lâng lâng sung sướng thật khó tả. Ngọn đồi xa lạ bỗng trở nên thân thuộc và gắn bó.

Dù có ở LA hay không, tôi vẫn duy trì thói quen chạy bộ. Tôi sẽ vẫn chạy và tiếp tục tham gia nhiều cuộc thi nữa. Có nhiều giải marathon mà tôi muốn góp mặt, như Boston – giải chạy lâu đời nhất, giàu truyền thống nhất; như Berlin, giải chạy nhanh nhất; như Singapore SC, với đường chạy qua những con phố Tàu thân thuộc, nơi tôi thường đi bộ từ nhà ra bệnh viện SGH. Và cả Los Angeles Marathon nữa. Chắc chắn là như vậy. Tôi muốn quay lại thành phố ấy, không chỉ vì đó là một địa điểm chạy bộ tuyệt vời. Chợt nhận ra, LA với chúng tôi, còn mang nhiều ý nghĩa hơn thế.

Đường chạy từ UCLA, gần Beverly Hills, ra bãi biển Santa Monica rồi quay về. Độ dốc từ điểm cao nhất xuống điểm thấp nhất khoảng 100m

Xem thêm: Chạy bộ ở Los Angeles

Bình luận

Bình luận

The following two tabs change content below.
Share.

About Author

Leave A Reply