Xem lại “Spirit of the Marathon”

3

Mình vừa xem lại phim tài liệu “Spirit of the Marathon”. Hồi xa xưa, thời mới tập chạy, mình đã xem một lần trên youtube, gồm 10 phần nhỏ. 4 năm sau, 10 phần phim vẫn nằm đấy, nhưng ở Việt Nam không xem được nữa, chắc do vấn đề bản quyền. Tự dưng lên cơn ghiền, mình đành lên amazon mua mất 10 USD, mỗi hôm xem một chút, khoảng mấy buổi thì xem xong.

Phim trải dài quãng thời gian khoảng 3-4 tháng trước giải Chicago Marathon 2005. Đoạn kết là cao trào, khi từng nhân vật bước đến vạch xuất phát sau quá trình chuẩn bị kĩ lưỡng và luyện tập vất vả, kết hợp với nhạc phim tuyệt hay và những góc quay hoành tráng, đẹp hơn bất kỳ một trailer quảng cáo giải chạy nào.

Tuy nhiên phần trước đó cũng rất đáng chú ý. Đoàn làm phim tập trung mô tả cuộc sống đời thường của người chạy bộ, giản dị mà chân thực. Xét cho cùng, nếu marathon chỉ đơn giản là đeo số bib và chạy quãng đường 42 km, thì sẽ thiếu hụt nhiều lắm – cảm xúc khi đăng ký chạy, cảm xúc trong mỗi giờ mỗi ngày tập luyện… Ngay cả cụ Jerry, gần thất thập, vẫn luyện tập hàng ngày, cuối phim còn có mong ước lần tới sẽ giảm được 10-15 phút (thành tích của cụ khoảng 6h16 phút).

Chắc do mình thuộc tuýp người đa cảm hay sao đó, mà xem phim nhiều lúc thấy xúc động muốn khóc, hehe. Từ những cảnh quay chạy bộ lúc trời tối còn mờ hơi sương của cô Lori, đến sự đau đớn trong quá trình luyện tập của Ryan, niềm ao ước chạy Boston của cặp vợ chồng Ryan và Colleen, tâm trạng hồi hộp khi di chuyển đến địa điểm race, hay những bước chạy thần tốc trong hơi thở gấp gáp khi sắp về đích của Deena Kastor và VĐV Kenya (tên khó nhớ quá),… thật dễ dàng bắt gặp hình ảnh bản thân trong phim. Tự dưng nghĩ, nếu truyền thông nhà mình thay vì làm vài phóng sự ngắn 5-10 phút rất sơ sài (và cứ giống hệt nhau), đầu tư hẳn một bộ phim tài liệu kiểu này, thì sẽ giá trị hơn rất nhiều.

Phim mời được vài “cây đa cây đề” của làng chạy bộ tham gia trả lời phỏng vấn, như Bill Rodgers (4 lần vô địch Boston), Alberto Salazar, Dick Beardsley,… Với sự phát triển như vũ bão của công nghệ, đồng hồ, giày chạy, hay các thiết bị luyện tập năm 2018 có thể khác xa năm 2005, nhưng tinh thần của người chạy bộ vẫn luôn vẹn nguyên như thế, bất kể là các huyền thoại hay người chạy bộ thông thường.

Mấy năm sau, “Spirit of the Marathon II” ra đời, mình cũng đã xem (mua trên iTunes), nhưng thấy yếu tố “diễn” nhiều quá, không chân thực và giàu cảm xúc như phần I. Nếu anh chị em LDR hứng thú, hôm nào nhóm admin sẽ tổ chức chiếu cả hai phần phim cho mọi người xem (phim có phụ đề tiếng Anh).

Bây giờ phong trào chạy bộ ở Việt Nam phát triển rất mạnh, nhưng mình thấy giới running không còn “tinh tuyền” như trước, đã xuất hiện nhiều “thị phi” trong “runbiz”, nhiều người tham gia không hoàn toàn vì yêu chạy. Cũng tốt thôi, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ hiểu được tinh thần của người chạy bộ, tinh thần của cuộc chạy marathon.

Bình luận

Bình luận

Share.

About Author

3 Comments

  1. Pingback: Đọc lại “Let your mind run”

  2. Pingback: Xem phim tài liệu Boston Marathon

  3. Pingback: Theo đuổi giấc mơ

Leave A Reply